玉女泉以招提孤僻而名高华清泉坐天宝荒淫而

宋代 郑刚中
安陆玉女泉,寒流隐丛薄。 骊山华清泉,显贵颇昭焯。 二泉仙所留,暖气注潺灂。 后世入山人,尘垢赖疏沦。 诗翁道眼明,贤否善商擢。 以谓骊山泉,有过不可药, 其了虽寂寥,清誉未衰落, 都由天宝时,淫侈正乖错。 山水滥荣遇,讥诮亦难濯。 出自安陆者,于今澹如昨。 耕樵资涤弄,岩窦不扃钥。 地僻号幽穷,名高等河洛。 犹人抱材器,戒在羞寂寞。 诡笑事权豪,温颜捧杯杓。 岂不暂膻香,遗臭非略略, 噫嘻此诚然,但可付谈噱。 趣向如东西,岐路本来各。 君子有顾藉,小人无愧怍。 营营在声名,遑恤堕沟壑。 如古李赤者,章句颇能作。 溷鬼岂不污,自谓得所吒。 清都与钧天,盛事咤挥霍。 谄面就椒兰,挽救不可缚。 万有一如赤,其肯在穷约。 乃知诗翁言,可忌亦可乐。 政恐清华池,憎翁非喜谑。
ān quán   hán liú yǐn cóng báo
shān huá qīng quán   xiǎn guì zhāo chāo
èr quán xiān suǒ liú   nuǎn zhù chán zhuó
hòu shì shān rén   chén gòu lài shū lún
shī wēng dào yǎn míng   xián fǒu shàn shāng zhuó
wèi shān quán   yǒu guò yào  
le suī liáo   qīng wèi shuāi luò  
dōu yóu tiān bǎo shí   yín chǐ zhèng guāi cuò
shān shuǐ làn róng   qiào nán zhuó
chū ān zhě   jīn dàn zuó
gēng qiáo nòng   yán dòu jiōng yuè
hào yōu qióng   míng gāo děng luò
yóu rén bào cái   jiè zài xiū
guǐ xiào shì quán háo   wēn yán pěng bēi sháo
zàn shān xiāng   chòu fēi lüè lüè  
chéng rán   dàn tán jué
xiàng dōng 西   běn lái
jūn zi yǒu   xiǎo rén kuì zuò
yíng yíng zài shēng míng   huáng duò gōu
chì zhě   zhāng néng zuò
hùn guǐ   wèi de suǒ zhā
qīng dōu jūn tiān   shèng shì zhà huī huò
chǎn miàn jiù jiāo lán   wǎn jiù
wàn yǒu chì   kěn zài qióng yuē
nǎi zhī shī wēng yán  
zhèng kǒng qīng huá chí   zēng wēng fēi xuè