云松辞

明代 史鉴
长松兮苍苍,白云兮英英。上有女萝兮下有苓,驾飞龙兮行四方。 蹇夫君兮惟顾怀,日徜徉兮澹忘归。结松枝兮为盖,揽云气兮为衣。 云衣飘飘兮倏轻举,仙之人兮纷纷而从女。朝苍梧兮夕县圃,君长生兮乐无苦。 又重之兮有美子,松宜栋梁兮云宜雨。润乾枯兮庇寒暑。
cháng sōng cāng cāng   bái yún yīng yīng shàng yǒu luó xià yǒu líng   jià fēi lóng xíng fāng
jiǎn jūn wéi huái 怀   cháng yáng dàn wàng guī jié sōng zhī wèi gài   lǎn yún wèi
yún piāo piāo shū qīng   xiān zhī rén fēn fēn ér cóng cháo cāng xiàn   jūn cháng shēng
yòu zhòng zhī yǒu měi zi   sōng dòng liáng yún rùn qián hán shǔ