筠石篇

明代 徐渭
片石插寒塘,泠泠箭竹黄。谁提数寸管,坐到一秋长。 我亦耽清致,传闻今几霜。翻飞乏羽翼,那得到君旁。 想见莓苔绿,坐令毛发苍。叠膝嘉肺中,望断云根觞。 令我操题处,青棘披孤墙。日影淡无色,十月梅早芳。 欲折以寄远,无此长臂攘。料理竹下人,应少寒枝香。
piàn shí chā hán táng   líng líng jiàn zhú huáng shuí shù cùn guǎn zuò   dào qiū zhǎng    
dān qīng zhì   chuán wén jīn shuāng fān fēi   de dào jūn páng    
xiǎng jiàn méi tái 绿   zuò lìng máo cāng dié jiā fèi zhōng wàng   duàn yún gēn shāng    
lìng cào chù   qīng qiáng yǐng dàn shí   yuè méi zǎo fāng    
zhé yuǎn   zhǎng rǎng liào zhú xià rén yīng   shǎo hán zhī xiāng