筠庵午憩

宋代 杨万里
筠庵稍不至,一至一回好。 风从林梢落,吹乱竹根草。 巾屦上下凉,莺鹊左右噪。 市声元不近,静听远亦到。 石磴坐来温,藓径净如扫。 书空作愁字,已忘偏旁了。 犹自忘了愁,而况记得老。 客来谈世事,欲笑还嬾笑。
yún ān shāo zhì   zhì huí hǎo  
fēng cóng lín shāo luò   chuī luàn zhú gēn cǎo  
jīn shàng xià liáng   yīng què zuǒ yòu zào  
shì shēng yuán jìn   jìng tīng yuǎn dào  
shí dèng zuò lái wēn   xiǎn jìng jìng sǎo  
shū kōng zuò chóu   wàng piān páng le  
yóu wàng le chóu   ér kuàng de lǎo  
lái tán shì shì   xiào hái lǎn xiào