筠庵午憩

宋代 楊萬里
筠庵稍不至,一至一回好。 風從林梢落,吹亂竹根草。 巾屨上下涼,鶯鵲左右噪。 市聲元不近,靜聽遠亦到。 石磴坐來溫,蘚徑淨如掃。 書空作愁字,已忘偏旁了。 猶自忘了愁,而況記得老。 客來談世事,欲笑還嬾笑。
yún ān shāo zhì   zhì huí hǎo  
fēng cóng lín shāo luò   chuī luàn zhú gēn cǎo  
jīn shàng xià liáng   yīng què zuǒ yòu zào  
shì shēng yuán jìn   jìng tīng yuǎn dào  
shí dèng zuò lái wēn   xiǎn jìng jìng sǎo  
shū kōng zuò chóu   wàng piān páng le  
yóu wàng le chóu   ér kuàng de lǎo  
lái tán shì shì   xiào hái lǎn xiào