与沔上人

宋代 释慧空
参禅无悟处,如何得安乐。 置之空劫前,即为空劫缚。 任运日用中,拶著无不错。 懵然百不理,柰此一络索。 勇猛积勋修,翻成大过恶。 端坐审思惟,不如更行脚。 东山老病汉,闻之为喜跃。 愿尔发足时,出门便蹈著。
cān chán chù   de ān  
zhì zhī kōng jié qián   wéi kōng jié  
rèn yùn yòng zhōng   zhù cuò  
měng rán bǎi   nài luò suǒ  
yǒng měng xūn xiū   fān chéng guò è  
duān zuò shěn wéi   gēng xíng jiǎo  
dōng shān lǎo bìng hàn   wén zhī wèi yuè  
yuàn ěr shí   chū mén biàn 便 dǎo zhù