虞美人·玉壶满插梅梢瘦
玉壶满插梅梢瘦。帘幕轻寒透。从今春恨满天涯。月下几枝疏影、透窗纱。锦城咫尺如千里。乍别难成寐。孤眠半晌断人肠。夜静分明全似、那人香。
yù
玉
hú
壶
mǎn
满
chā
插
méi
梅
shāo
梢
shòu
瘦
。
。
lián
帘
mù
幕
qīng
轻
hán
寒
tòu
透
。
。
cóng
从
jīn
今
chūn
春
hèn
恨
mǎn
满
tiān
天
yá
涯
。
。
yuè
月
xià
下
jǐ
几
zhī
枝
shū
疏
yǐng
影
、
、
tòu
透
chuāng
窗
shā
纱
。
。
jǐn
锦
chéng
城
zhǐ
咫
chǐ
尺
rú
如
qiān
千
lǐ
里
。
。
zhà
乍
bié
别
nán
难
chéng
成
mèi
寐
。
。
gū
孤
mián
眠
bàn
半
shǎng
晌
duàn
断
rén
人
cháng
肠
。
。
yè
夜
jìng
静
fēn
分
míng
明
quán
全
shì
似
、
、
nà
那
rén
人
xiāng
香
。
。