虞美人·玉壺滿插梅梢瘦

宋代 邵伯雍
玉壺滿插梅梢瘦。簾幕輕寒透。從今春恨滿天涯。月下幾枝疏影、透窗紗。錦城咫尺如千里。乍別難成寐。孤眠半晌斷人腸。夜靜分明全似、那人香。
mǎn 滿 chā méi shāo shòu lián qīng hán tòu cóng jīn chūn hèn mǎn 滿 tiān yuè xià zhī shū yǐng tòu chuāng shā jǐn chéng zhǐ chǐ qiān zhà bié nán chéng mèi mián bàn shǎng duàn rén cháng jìng fēn míng quán shì rén xiāng