虞美人·一声鶗鴂催春晚

宋代 叶梦得
一声鶗鴂催春晚。芳草连空远。年年馀恨怨残红。可是无情、容易爱随风。茂林修竹山阴道。千载谁重到。半湖流水夕阳前。犹有一觞一咏、似当年。
shēng jué cuī chūn wǎn fāng cǎo lián kōng yuǎn nián nián hèn yuàn cán hóng shì qíng róng ài suí fēng mào lín xiū zhú shān yīn dào qiān zǎi shuí zhòng dào bàn liú shuǐ yáng qián yóu yǒu shāng yǒng shì dāng nián