虞美人·一聲鶗鴂催春晚

宋代 葉夢得
一聲鶗鴂催春晚。芳草連空遠。年年餘恨怨殘紅。可是無情、容易愛隨風。茂林修竹山陰道。千載誰重到。半湖流水夕陽前。猶有一觴一詠、似當年。
shēng jué cuī chūn wǎn fāng cǎo lián kōng yuǎn nián nián hèn yuàn cán hóng shì qíng róng ài suí fēng mào lín xiū zhú shān yīn dào qiān zǎi shuí zhòng dào bàn liú shuǐ yáng qián yóu yǒu shāng yǒng shì dāng nián