虞美人·午夜

清代 魏元戴
梦回月色更声悄。倚枕愁多少。参差树影满窗前。只有寒光一片是当年。 梦魂不怕关山杳。再向中原绕。苍烟历乱九州风。正是江南声断景阳钟。
mèng huí yuè gèng shēng qiāo zhěn chóu duō shǎo cēn shù yǐng mǎn chuāng qián zhǐ yǒu hán guāng piàn shì dāng nián
mèng hún guān shān yǎo zài xiàng zhōng yuán rào cāng yān luàn jiǔ zhōu fēng zhèng shì jiāng nán shēng duàn jǐng yáng zhōng