虞美人 十一月二十日慰石人病
残秋万物凋伤里,故国千千里。有人病卧掩窗棂,独听窗前繁市过车声。
车声正向何方去,一刹心如锯。扶郎强起倚西风,忆著明朝即别后难同。
cán
残
qiū
秋
wàn
万
wù
物
diāo
凋
shāng
伤
lǐ
里
,
gù
故
guó
国
qiān
千
qiān
千
lǐ
里
。
。
yǒu
有
rén
人
bìng
病
wò
卧
yǎn
掩
chuāng
窗
líng
棂
,
dú
独
tīng
听
chuāng
窗
qián
前
fán
繁
shì
市
guò
过
chē
车
shēng
声
。
。
chē
车
shēng
声
zhèng
正
xiàng
向
hé
何
fāng
方
qù
去
,
yī
一
shā
刹
xīn
心
rú
如
jù
锯
。
。
fú
扶
láng
郎
qiáng
强
qǐ
起
yǐ
倚
xī
西
fēng
风
,
yì
忆
zhù
著
míng
明
cháo
朝
jí
即
bié
别
hòu
后
nán
难
tóng
同
。
。