虞美人 其二 离情

清代 吴绮
无情最是楼头鼓,不信离人苦。声声敲得梦云开,又把湘愁峡恨、送将来。 屏山画出还家路,其奈归期暮。大江风雪棹歌迟,正是银筝小妇、倚阑时。
qíng zuì shì lóu tóu   xìn rén shēng shēng qiāo mèng yún kāi yòu   xiāng chóu xiá hèn sòng jiāng lái      
píng shān huà chū huán jiā   nài guī jiāng fēng xuě zhào chí zhèng   shì yín zhēng xiǎo lán shí