虞美人

宋代 欧阳澈
玉楼缥缈孤烟际。徙倚愁如醉。雁来人远暗消魂。帘卷一钩新月、怯黄昏。 那人音信全无个。幽恨谁凭破。扑花蝴蝶若知人。为我一场清梦、去相亲。
lóu piāo miǎo yān chóu zuì yàn lái rén yuǎn àn xiāo hún lián juǎn gōu xīn yuè qiè huáng hūn          
rén yīn xìn quán yōu hèn shuí píng huā dié ruò zhī rén wèi chǎng qīng mèng xiāng qīn