虞美人

明代 陈子龙
枝头残雪余寒透,人影花阴瘦。红妆悄立暗消魂,镇日相看无语,又黄昏。 香云黯淡疏更歇,惯伴纤纤月。冰心寂寞恐难禁,早被晓风零乱、又春深。
zhī tóu cán xuě hán tòu   rén yǐng huā yīn shòu hóng zhuāng qiāo àn xiāo hún   zhèn xiāng kàn   yòu huáng hūn
xiāng yún àn dàn shū gèng xiē   guàn bàn xiān xiān yuè bīng xīn kǒng nán jìn   zǎo bèi xiǎo fēng líng luàn yòu chūn shēn