与茂秦金山寺亭上望西湖
孤亭遥上翠微重,槛外空林何处钟。秋到诸天开薝卜,湖连双阙散芙蓉。
云光忽落鼋鼍窟,雨色飞来鸑鷟峰。自信登临能作赋,肯令陶谢不相从。
gū
孤
tíng
亭
yáo
遥
shàng
上
cuì
翠
wēi
微
zhòng
重
,
kǎn
槛
wài
外
kōng
空
lín
林
hé
何
chǔ
处
zhōng
钟
qiū
。
dào
秋
zhū
到
tiān
诸
kāi
天
zhān
开
bo
薝
hú
卜
,
lián
湖
shuāng
连
quē
双
sàn
阙
fú
散
róng
芙
蓉
。
yún
云
guāng
光
hū
忽
luò
落
yuán
鼋
tuó
鼍
kū
窟
,
yǔ
雨
sè
色
fēi
飞
lái
来
yuè
鸑
zhuó
鷟
fēng
峰
zì
。
xìn
自
dēng
信
lín
登
néng
临
zuò
能
fù
作
kěn
赋
,
lìng
肯
táo
令
xiè
陶
bù
谢
xiāng
不
cóng
相
从
。