與茂秦金山寺亭上望西湖

明代 李攀龍
孤亭遙上翠微重,檻外空林何處鍾。秋到諸天開薝蔔,湖連雙闕散芙蓉。 雲光忽落黿鼉窟,雨色飛來鸑鷟峰。自信登臨能作賦,肯令陶謝不相從。
tíng yáo shàng cuì wēi zhòng   kǎn wài kōng lín chǔ zhōng qiū dào zhū tiān kāi zhān bo   lián shuāng quē sàn róng    
yún guāng luò yuán 黿 tuó   fēi lái yuè zhuó fēng xìn dēng lín néng zuò kěn   lìng táo xiè xiāng cóng