玉楼春 苦雨旅怀
千山染就朦胧碧,杜宇惊人啼怨魄。绿窗长日守芭蕉,帘额沈沈无燕入。
湿云底死连朝夕,不管相如犹倦客。好将单枕画潇湘,梦到巫山■里隔。
qiān
千
shān
山
rǎn
染
jiù
就
méng
朦
lóng
胧
bì
碧
,
dù
杜
yǔ
宇
jīng
惊
rén
人
tí
啼
yuàn
怨
pò
魄
。
。
lǜ
绿
chuāng
窗
cháng
长
rì
日
shǒu
守
bā
芭
jiāo
蕉
,
lián
帘
é
额
shěn
沈
shěn
沈
wú
无
yàn
燕
rù
入
。
。
shī
湿
yún
云
dǐ
底
sǐ
死
lián
连
zhāo
朝
xī
夕
,
bù
不
guǎn
管
xiàng
相
rú
如
yóu
犹
juàn
倦
kè
客
。
。
hǎo
好
jiāng
将
dān
单
zhěn
枕
huà
画
xiāo
潇
xiāng
湘
,
mèng
梦
dào
到
wū
巫
shān
山
■
lǐ
里
gé
隔
。
。