玉楼春

宋代 方千里
华堂银烛堆红泪。解说离人多少意。恨从别后恨无穷,愁到浓时惟一味。 江南渭北三千里。憔悴相思何日已。马蹄清晓草黏天,庭院黄昏花满地。
huá táng yín zhú duī hóng lèi jiě shuō rén duō shǎo hèn cóng bié hòu hèn qióng   chóu dào nóng shí wéi wèi
jiāng nán wèi běi sān qiān qiáo cuì xiāng qīng xiǎo cǎo nián tiān   tíng yuàn huáng hūn huā mǎn