玉楼春

宋代 欧阳澈
个人风韵天然俏。入鬓秋波常似笑。一弯月样黛眉低,四寸鞋儿莲步小。 绝缨尝宴琼楼杪。软语清歌无限妙。归时桂影射帘旌,沈水烟消深院悄。
rén fēng yùn tiān rán qiào bìn qiū cháng shì xiào wān yuè yàng dài méi   cùn xié ér lián xiǎo
jué yīng cháng yàn qióng lóu miǎo ruǎn qīng xiàn miào guī shí guì yǐng shè lián jīng   shěn shuǐ yān xiāo shēn yuàn qiāo