玉楼春

清代 陈洵
阑干面面堪垂手。清润园林花落后。移红换紫絮才多,晕色涂香波语秀。 东塘桃李西塘柳。胜地寻常随处有。当时一笑对春风,争免重来成感旧。
lán qián miàn miàn kān chuí shǒu qīng rùn yuán lín huā luò hòu hóng huàn cái duō yūn   xiāng xiù      
dōng táng táo 西 táng liǔ shèng xún cháng suí chù yǒu dāng shí xiào duì chūn fēng zhēng miǎn   chóng lái chéng gǎn jiù