玉楼春

清代 张惠言
一春长放秋千静,风雨和愁都未醒。裙边余翠掩重帘,钗上落红伤晚镜。 朝云卷尽雕阑暝,明月还来照孤凭。东风飞过悄无踪,却被杨花送微影。
chūn zhǎng fàng qiū qiān jìng   fēng chóu dōu wèi xǐng qún biān cuì yǎn zhòng lián chāi   shàng luò hóng shāng wǎn jìng    
zhāo yún juǎn jǐn diāo lán míng   míng yuè hái lái zhào píng dōng fēng fēi guò qiāo zōng què   bèi yáng huā sòng wēi yǐng