玉樓春

清代 張惠言
一春長放鞦韆靜,風雨和愁都未醒。裙邊余翠掩重簾,釵上落紅傷晚鏡。 朝雲卷盡雕闌暝,明月還來照孤憑。東風飛過悄無蹤,卻被楊花送微影。
chūn zhǎng fàng qiū qiān jìng   fēng chóu dōu wèi xǐng qún biān cuì yǎn zhòng lián chāi   shàng luò hóng shāng wǎn jìng    
zhāo yún juǎn jǐn diāo lán míng   míng yuè hái lái zhào píng dōng fēng fēi guò qiāo zōng què   bèi yáng huā sòng wēi yǐng