玉楼春

清代 吴灏
暮寒冷雨暝烟阔。菊蕊青黄香间发。垂杨无力袅残枝,络纬鸣螀声暂歇。 一年光景从圆缺。酒晕茶浓歌一阕。杜门浅酌远黄尘,自爱寒窗风与月。
hán lěng míng yān kuò ruǐ qīng huáng xiāng jiān chuí yáng niǎo cán zhī luò wěi   míng jiāng shēng zàn xiē      
nián guāng yǐng cóng yuán quē jiǔ yùn chá nóng què mén qiǎn zhuó yuǎn huáng chén ài   hán chuāng fēng yuè