玉楼春

明代 刘基
春来触处花成绮,春去可怜花委地。催耕布谷彊知时,去国杜鹃空有泪。 双鱼不见人千里,落絮牵愁和梦起。芭蕉多事惹东风,故作雨声惊客耳。
chūn lái chù chù huā chéng   chūn lián huā wěi cuī gēng jiàng zhī shí   guó juān kōng yǒu lèi
shuāng jiàn rén qiān   luò qiān chóu mèng jiāo duō shì dōng fēng   zuò shēng jīng ěr