玉楼春
惊沙猎猎风成阵,
白雁一声霜有信。
琵琶肠断塞门秋,
却望紫台知远近。
深宫桃李无人问,
旧爱玉颜今自恨。
明妃留在两眉愁,
万古春山颦不尽。
jīng
惊
shā
沙
liè
猎
liè
猎
fēng
风
chéng
成
zhèn
阵
,
bái
白
yàn
雁
yī
一
shēng
声
shuāng
霜
yǒu
有
xìn
信
。
。
pí
琵
pa
琶
cháng
肠
duàn
断
sài
塞
mén
门
qiū
秋
,
què
却
wàng
望
zǐ
紫
tái
台
zhī
知
yuǎn
远
jìn
近
。
。
shēn
深
gōng
宫
táo
桃
lǐ
李
wú
无
rén
人
wèn
问
,
jiù
旧
ài
爱
yù
玉
yán
颜
jīn
今
zì
自
hèn
恨
。
。
míng
明
fēi
妃
liú
留
zài
在
liǎng
两
méi
眉
chóu
愁
,
wàn
万
gǔ
古
chūn
春
shān
山
pín
颦
bù
不
jìn
尽
。
。