玉楼春

宋代 欧阳修
春山敛黛低歌扇。暂解吴钩登祖宴。画楼钟动已魂销。何况马嘶芳草岸。 青门柳色随人远。望欲断时肠已断。洛城春色待君来,莫到落花飞似霰。
chūn shān liǎn dài shàn zàn jiě gōu dēng yàn huà lóu zhōng dòng hún xiāo kuàng fāng cǎo àn
qīng mén liǔ suí rén yuǎn wàng duàn shí cháng duàn luò chéng chūn dài jūn lái   dào luò huā fēi shì xiàn