玉漏迟  咏雁

明代 刘基
渺长空万里,西风动地,雁来无数。早发榆关,暮入楚江烟雨。 逝水浮花去远,但满眼黄芦飞絮。肠断处,云深梦泽,月寒湘浦。 楼上有个佳人,闷倚遍阑干,翠眉双聚。泪湿鸦鬟,化成素丝千缕。 一望一回惆怅,又灯暗、网虫垂户。天路阻,谁知此情愁苦。
miǎo cháng kōng wàn   西 fēng dòng   yàn lái shù zǎo guān   chǔ jiāng yān
shì shuǐ huā yuǎn   dàn mǎn yǎn huáng fēi cháng duàn chù   yún shēn mèng   yuè hán xiāng
lóu shàng yǒu jiā rén   mèn biàn lán gān   cuì méi shuāng lèi shī 湿 huán   huà chéng qiān
wàng huí chóu chàng   yòu dēng àn wǎng chóng chuí tiān   shéi zhī qíng chóu