玉漏遲  詠雁

明代 劉基
渺長空萬里,西風動地,雁來無數。早發榆關,暮入楚江煙雨。 逝水浮花去遠,但滿眼黃蘆飛絮。腸斷處,雲深夢澤,月寒湘浦。 樓上有個佳人,悶倚遍闌干,翠眉雙聚。淚濕鴉鬟,化成素絲千縷。 一望一回惆悵,又燈暗、網蟲垂戶。天路阻,誰知此情愁苦。
miǎo cháng kōng wàn   西 fēng dòng   yàn lái shù zǎo guān   chǔ jiāng yān
shì shuǐ huā yuǎn   dàn mǎn 滿 yǎn huáng fēi cháng duàn chù   yún shēn mèng   yuè hán xiāng
lóu shàng yǒu jiā rén   mèn biàn lán gān   cuì méi shuāng lèi shī huán   huà chéng qiān
wàng huí chóu chàng   yòu dēng àn wǎng chóng chuí tiān   shéi zhī qíng chóu