玉漏迟(和)

宋代 吴季子
自怜翠袖,向天寒、独倚孤篁吟啸。半世虚名,孤负白云多少。欲问梅翁旧约,怕误我、沙头鸥鸟。时一笑。行行且止,人间蜀道。休怪岁月无情,叹尘世浮生,闲忙闲老。待趁黑头,万里封侯都了。今古勋名一梦,听未彻、钧天还觉。羌管晓。楼角曙星稀小。
lián cuì xiù   xiàng tiān hán huáng yín xiào bàn shì míng   bái yún duō shǎo wèn méi wēng jiù yuē   shā tóu ōu niǎo shí xiào xíng xíng qiě zhǐ   rén jiān shǔ dào xiū guài suì yuè qíng   tàn chén shì shēng   xián máng xián lǎo dài chèn hēi tóu   wàn fēng hóu dōu le jīn xūn míng mèng   tīng wèi chè jūn tiān hái jué qiāng guǎn xiǎo lóu jiǎo shǔ xīng xiǎo