玉漏遲(和)

宋代 吳季子
自憐翠袖,向天寒、獨倚孤篁吟嘯。半世虛名,孤負白雲多少。欲問梅翁舊約,怕誤我、沙頭鷗鳥。時一笑。行行且止,人間蜀道。休怪歲月無情,嘆塵世浮生,閒忙閒老。待趁黑頭,萬里封侯都了。今古勛名一夢,聽未徹、鈞天還覺。羌管曉。樓角曙星稀小。
lián cuì xiù   xiàng tiān hán huáng yín xiào bàn shì míng   bái yún duō shǎo wèn méi wēng jiù yuē   shā tóu ōu niǎo shí xiào xíng xíng qiě zhǐ   rén jiān shǔ dào xiū guài suì yuè qíng   tàn chén shì shēng   xián máng xián lǎo dài chèn hēi tóu   wàn fēng hóu dōu le jīn xūn míng mèng   tīng wèi chè jūn tiān hái jué qiāng guǎn xiǎo lóu jiǎo shǔ xīng xiǎo