玉漏迟二首 其一

清代 李慈铭
傍花莲漏摘,疏窗曲槛,句留凉夕。下了香车,相见倍相怜惜。 生恨明灯宛娈,似偏照、深红羞靥。还转向,银屏影底,倩伊偷隔。 自从系定红丝,恁密见疏逢,暗添华发。似此多情,翻悔那回相识。 拼得青衫化泪,总不换、天涯轻别。团扇底,私语怕教人说。
bàng huā lián lòu zhāi   shū chuāng kǎn   liú liáng xià le xiāng chē xiāng   jiàn bèi xiāng lián    
shēng hèn míng dēng wǎn luán   shì piān zhào shēn hóng xiū hái zhuǎn xiàng yín píng   yǐng qiàn   tōu      
cóng dìng hóng   nèn jiàn shū féng   àn tiān huá shì duō qíng fān   huǐ huí xiāng shí    
pīn qīng shān huà lèi   zǒng huàn tiān qīng bié tuán shàn   jiào rén shuō