玉漏遲二首 其一

清代 李慈銘
傍花蓮漏摘,疏窗曲檻,句留涼夕。下了香車,相見倍相憐惜。 生恨明燈宛孌,似偏照、深紅羞靨。還轉向,銀屏影底,倩伊偷隔。 自從系定紅絲,恁密見疏逢,暗添華發。似此多情,翻悔那回相識。 拼得青衫化淚,總不換、天涯輕別。團扇底,私語怕教人說。
bàng huā lián lòu zhāi   shū chuāng kǎn   liú liáng xià le xiāng chē xiāng   jiàn bèi xiāng lián    
shēng hèn míng dēng wǎn luán   shì piān zhào shēn hóng xiū hái zhuǎn xiàng yín píng   yǐng qiàn   tōu      
cóng dìng hóng   nèn jiàn shū féng   àn tiān huá shì duō qíng fān   huǐ huí xiāng shí    
pīn qīng shān huà lèi   zǒng huàn tiān qīng bié tuán shàn   jiào rén shuō