玉漏迟

近现代 冯永军
年年春去早,无端风雨,助人幽抱。愁紫怨红,枝上伤心啼鸟。 天意从来难问,怅前尘,空弹商调。人易老,匆匆尘世,几番欢笑。 不是刻意伤春,但旧梦难招,当时年少。倦倚层楼,楼外接天芳草。 客鬓江南催换,闲寻遍,断笺残稿。思悄悄,黄昏碧烟消渺。
nián nián chūn zǎo   duān fēng   zhù rén yōu bào chóu yuàn hóng   zhī shàng shāng xīn niǎo
tiān cóng lái nán wèn   chàng qián chén   kōng dàn shāng diào rén lǎo   cōng cōng chén shì   fān huān xiào
shì shāng chūn   dàn jiù mèng nán zhāo   dāng shí nián shào juàn céng lóu   lóu wài jiē tiān fāng cǎo
bìn jiāng nán cuī huàn   xián xún biàn   duàn jiān cán gǎo 稿 qiāo qiāo   huáng hūn yān xiāo miǎo