玉漏迟

清代 吴藻
软波空荡碧。锦鳞回首,旧游陈迹。记否厨娘,隽味玉珧同擘。 休笑枯形阅世,似丁令、飞来能识。尘梦隔,吴盐一把,雪翎梳白。 多生修到胎仙,甚蜕骨灵星,不成抛掷。双鲤迢迢,懊恼绿笺谁摺。 小字郎君又触,倩素素、重传消息。归未得,江楼任吹横笛。
ruǎn kōng dàng jǐn lín huí shǒu jiù   yóu chén fǒu chú niáng jùn wèi   yáo tóng bāi      
xiū xiào xíng yuè shì   shì dīng líng fēi lái néng shí chén mèng yán   xuě líng   shū bái      
duō shēng xiū dào tāi xiān   shén tuì líng xīng   chéng pāo zhì shuāng tiáo tiáo ào   nǎo jiān 绿 shuí zhé    
xiǎo láng jūn yòu chù   qiàn zhòng chuán xiāo xi guī wèi jiāng lóu   rèn chuī héng