玉隆留题

宋代 虞集
仙真治兹山,重阜隐延广。冲奥元气会,运至法灵响。 与世作司命,神宇廓弘敞。及门春雨来,玄感副夙仰。 摩挲晋时树,托身何萧爽。千载抱微息,日月共来往。 欲为黄发期,日待紫芝长。上天垂光彩,月出江海上。 故人不可待,惆怅理归鞅。
xiān zhēn zhì shān   zhòng yǐn yán guǎng 广 chōng ào yuán huì   yùn zhì líng xiǎng
shì zuò mìng   shén kuò hóng chǎng mén chūn lái   xuán gǎn yǎng
jìn shí shù   tuō shēn xiāo shuǎng qiān zǎi bào wēi   yuè gòng lái wǎng
wèi huáng   dài zhī zhǎng shàng tiān chuí guāng cǎi   yuè chū jiāng hǎi shàng
rén dài   chóu chàng guī yāng