与李远霞卢雁林诸子分赋
故人笑我住人间,指点云林共掩关。隔竹閒门新白板,满楼春色旧青山。
眼前有句频拈出,物外无心且放顽。乘兴更探泉脉去,一溪流水碧潺潺。
gù
故
rén
人
xiào
笑
wǒ
我
zhù
住
rén
人
jiān
间
,
zhǐ
指
diǎn
点
yún
云
lín
林
gòng
共
yǎn
掩
guān
关
gé
。
zhú
隔
xián
竹
mén
閒
xīn
门
bái
新
bǎn
白
mǎn
板
,
lóu
满
chūn
楼
sè
春
jiù
色
qīng
旧
shān
青
山
。
yǎn
眼
qián
前
yǒu
有
jù
句
pín
频
niān
拈
chū
出
,
wù
物
wài
外
wú
无
xīn
心
qiě
且
fàng
放
wán
顽
chéng
。
xìng
乘
gèng
兴
tàn
更
quán
探
mài
泉
qù
脉
yī
去
,
xī
一
liú
溪
shuǐ
流
bì
水
chán
碧
chán
潺
潺
。