于刘功曹家见杨直讲

宋代 欧阳修
大弦声迟小弦促,十岁娇儿弹啄木。啄木不啄新生枝,惟啄槎牙枯树腹。 花繁蔽日锁空园,树老参天杳深谷。不见啄木鸟,但闻啄木声。 春风和暖百鸟语,山路硗确行人行。啄木飞从何处来,花间叶底时丁丁。 林空山静啄愈响,行人举头飞鸟惊。娇儿身小指拨硬,功曹厅冷弦索鸣。 繁声急节倾四坐,为尔饮尽黄金觥。杨君好雅心不俗,太学官卑饭脱粟。 娇儿两幅青布裙,三脚木床坐调曲。奇书古画不论价,盛以锦囊装玉轴。 披图掩卷有时倦,卧听琵琶仰看屋。客来呼儿旋梳洗,满额花钿贴黄菊。 虽然可爱眉目秀,无奈长饥头颈缩。宛陵诗翁勿诮渠,人生自足乃为娱,此儿此曲翁家无。
xián shēng chí xiǎo xián   shí suì jiāo ér dàn zhuó zhuó zhuó xīn shēng zhī wéi   zhuó chá shù    
huā fán suǒ kōng yuán   shù lǎo cān tiān yǎo shēn jiàn zhuó niǎo dàn   wén zhuó shēng    
chūn fēng nuǎn bǎi niǎo   shān qiāo què xíng rén xíng zhuó fēi cóng chǔ lái huā   jiān shí dīng dīng    
lín kōng shān jìng zhuó xiǎng   xíng rén tóu fēi niǎo jīng jiāo ér shēn xiǎo zhǐ yìng gōng   cáo tīng lěng xián suǒ míng    
fán shēng jié qīng zuò   wéi ěr yǐn jǐn huáng jīn gōng yáng jūn hǎo xīn tài   xué guān bēi fàn tuō    
jiāo ér liǎng qīng qún   sān jiǎo chuáng zuò diào shū huà lùn jià shèng   jǐn náng zhuāng zhóu    
yǎn juàn yǒu shí juàn   tīng pa yǎng kàn lái ér xuán shū mǎn   é huā diàn tiē huáng    
suī rán ài méi xiù   nài zhǎng tóu jǐng suō wǎn líng shī wēng qiào rén   shēng nǎi wèi   ér wēng jiā