於劉功曹家見楊直講

宋代 歐陽修
大弦聲遲小弦促,十歲嬌兒彈啄木。啄木不啄新生枝,惟啄槎牙枯樹腹。 花繁蔽日鎖空園,樹老參天杳深谷。不見啄木鳥,但聞啄木聲。 春風和暖百鳥語,山路磽确行人行。啄木飛從何處來,花間葉底時丁丁。 林空山靜啄愈響,行人舉頭飛鳥驚。嬌兒身小指撥硬,功曹廳冷弦索鳴。 繁聲急節傾四坐,為爾飲盡黃金觥。楊君好雅心不俗,太學官卑飯脫粟。 嬌兒兩幅青布裙,三腳木床坐調曲。奇書古畫不論價,盛以錦囊裝玉軸。 披圖掩卷有時倦,臥聽琵琶仰看屋。客來呼兒旋梳洗,滿額花鈿貼黃菊。 雖然可愛眉目秀,無奈長飢頭頸縮。宛陵詩翁勿誚渠,人生自足乃為娛,此兒此曲翁家無。
xián shēng chí xiǎo xián   shí suì jiāo ér dàn zhuó zhuó zhuó xīn shēng zhī wéi   zhuó chá shù    
huā fán suǒ kōng yuán   shù lǎo cān tiān yǎo shēn jiàn zhuó niǎo dàn   wén zhuó shēng    
chūn fēng nuǎn bǎi niǎo   shān qiāo què xíng rén xíng zhuó fēi cóng chǔ lái huā   jiān shí dīng dīng    
lín kōng shān jìng zhuó xiǎng   xíng rén tóu fēi niǎo jīng jiāo ér shēn xiǎo zhǐ yìng gōng   cáo tīng lěng xián suǒ míng    
fán shēng jié qīng zuò   wéi ěr yǐn jǐn huáng jīn gōng yáng jūn hǎo xīn tài   xué guān bēi fàn tuō    
jiāo ér liǎng qīng qún   sān jiǎo chuáng zuò diào 調 shū huà lùn jià shèng   jǐn náng zhuāng zhóu    
yǎn juàn yǒu shí juàn   tīng pa yǎng kàn lái ér xuán shū mǎn   é 滿 huā diàn tiē huáng    
suī rán ài méi xiù   nài zhǎng tóu jǐng suō wǎn líng shī wēng qiào rén   shēng nǎi wèi   ér wēng jiā