与林玉两上人登会稽最高山山出秦望上率可五六里玉公早有来归之意因赋以止之

明代 徐渭
兹山一何为,仰首摩青云。远去气色古,混沌傥未分。 引盻涉陕洛,毋乃隔夕曛。中有旧社址,尚见数偶群。 短草覆井水,远松贮氛氲。薄云在其下,犹羃高顶坟。 玄释谅能居,人世未可云。念子觉无上,夙昔断膻荤。 焉能系不食,焉得不耕耘。况兹值秋阳,寒气惨不昕。 未可来居斯,语子以慇勤。
shān wéi   yǎng shǒu qīng yún yuǎn hùn   dùn tǎng wèi fēn    
yǐn shè shǎn luò   nǎi xūn zhōng yǒu jiù shè zhǐ shàng   jiàn shù ǒu qún    
duǎn cǎo jǐng shuǐ   yuǎn sōng zhù fēn yūn báo yún zài xià yóu   gāo dǐng fén    
xuán shì liàng néng   rén shì wèi yún niàn zi jué shàng   duàn shān hūn    
yān néng shí   yān gēng yún kuàng zhí qiū yáng hán   cǎn xīn    
wèi lái   zi yīn qín