雨霖铃(雪)

宋代 王庭
琼楼玉宇。满人寰似、海边洲渚。蓬莱又还水浅,鲸涛静见,银宫如许。紫极鸣筲声断,望霓舟何处。待夜深、重倚层霄,认得瑶池广寒路。 郢中旧曲谁能度。恨歌声、响入青云去。西湖近时绝唱,总不道、月梅盐絮。暗想当年宾从,毫端有惊人句。谩说枚叟邹生,共作《梁园赋》。
qióng lóu mǎn rén huán shì hǎi biān zhōu zhǔ péng lái yòu hái shuǐ qiǎn   jīng tāo jìng jiàn   yín gōng míng shāo shēng duàn   wàng zhōu chǔ dài shēn zhòng céng xiāo   rèn de yáo chí guǎng 广 hán
yǐng zhōng jiù shuí néng hèn shēng xiǎng qīng yún 西 jìn shí jué chàng   zǒng dào yuè méi yán àn xiǎng dāng nián bīn cóng   háo duān yǒu jīng rén màn shuō méi sǒu zōu shēng   gòng zuò liáng yuán 》。