雨霖鈴(雪)

宋代 王庭
瓊樓玉宇。滿人寰似、海邊洲渚。蓬萊又還水淺,鯨濤靜見,銀宮如許。紫極鳴筲聲斷,望霓舟何處。待夜深、重倚層霄,認得瑤池廣寒路。 郢中舊曲誰能度。恨歌聲、響入青雲去。西湖近時絕唱,總不道、月梅鹽絮。暗想當年賓從,毫端有驚人句。謾說枚叟鄒生,共作《梁園賦》。
qióng lóu mǎn 滿 rén huán shì hǎi biān zhōu zhǔ péng lái yòu hái shuǐ qiǎn   jīng tāo jìng jiàn   yín gōng míng shāo shēng duàn   wàng zhōu chǔ dài shēn zhòng céng xiāo   rèn de yáo chí guǎng hán
yǐng zhōng jiù shuí néng hèn shēng xiǎng qīng yún 西 jìn shí jué chàng   zǒng dào yuè méi yán àn xiǎng dāng nián bīn cóng   háo duān yǒu jīng rén màn shuō méi sǒu zōu shēng   gòng zuò liáng yuán 》。