雨霖铃 甲午人日载雪西崦

清代 郑文焯
江城春霁。趁东风早,画舸初试。歌眉镜里仍见,曾携手处,都盈愁思。 梦换繁华旧恨,共明月千里。但暗忆、红萼莺簪,玉篴吹寒夜重起。 娃乡自古销魂地。漫倚阑、一霎成憔悴。年年虎山桥下,花发处、冷香随水。 水纵无情,应带伤春,几点清泪。算只有、吟袖弓腰,解得流连意。
jiāng chéng chūn chèn dōng fēng zǎo huà   chū shì méi jìng réng jiàn céng xié   shǒu chù dōu yíng   chóu      
mèng huàn fán huá jiù hèn   gòng míng yuè qiān dàn àn hóng è yīng zān   chuī hán zhòng      
xiāng xiāo hún màn lán shà chéng qiáo cuì nián nián shān qiáo xià huā chù   lěng xiāng suí shuǐ          
shuǐ zòng qíng   yīng dài shāng chūn   diǎn qīng lèi suàn zhǐ yǒu yín xiù gōng yāo jiě   liú lián