雨霖铃 恨别和柳屯田

清代 郑文焯
并刀难切,是离肠恨,梦雨都歇。繁华似水流去,回首处,车尘临发。 冷落关河送远,有孤雁悽噎。念旧苑、衰柳寒烟,玉笛吹愁满空阔。 铜驼陌上伤今别,更断魂客里催佳节。黄昏满地花影,依约见,故国秋月。 万里清霜,休问香篝翠被谁设。却怨入帘底西风,付与残蛩说。
bìng dāo nán qiè   shì cháng hèn   mèng dōu xiē fán huá shì shuǐ liú huí   shǒu chù chē   chén lín    
lěng luò guān sòng yuǎn   yǒu yàn niàn jiù yuàn shuāi liǔ hán yān   chuī chóu mǎn kōng kuò      
tóng tuó shàng shāng jīn bié   gèng duàn hún cuī jiā jié huáng hūn mǎn huā yǐng   yuē jiàn   guó qiū yuè    
wàn qīng shuāng   xiū wèn xiāng gōu cuì bèi shuí shè què yuàn lián fēng 西   cán qióng shuō