雨霖铃 和柳永《乐章集》

清代 顾太清
情深语切。奈关河远,去去难歇。离愁正苦未尽,东方欲曙,雄鸡催发。 相送小桥流水,更霜气寒噎。渐天外、西北峰头,晓日明明照空阔。 登高望远空伤别。又匆匆、过了黄花节。思量著愁何处,难拘管、断肠风月。 满目秋光,只恨重山叠巘谁设。便织尽、锦字回文,空向盘中说。
qíng shēn qiè nài guān yuǎn   nán xiē chóu zhèng wèi jǐn   dōng fāng shǔ   xióng cuī
xiāng sòng xiǎo qiáo liú shuǐ   gèng shuāng hán jiàn tiān wài 西 běi fēng tóu   xiǎo míng míng zhào kōng kuò
dēng gāo wàng yuǎn kōng shāng bié yòu cōng cōng guò le huáng huā jié liáng zhù chóu chǔ   nán guǎn duàn cháng fēng yuè
mǎn qiū guāng   zhǐ hèn chóng shān dié yǎn shuí shè biàn 便 zhī jǐn jǐn huí wén   kōng xiàng pán zhōng shuō