雨霖铃

清代 陈洵
伤春无极。向茸窗底,倦绪慵织。蛮花过眼谁主,曾行到处,蛛尘摇壁。 杜宇天涯渐少,倩谁劝残客。又淡淡、鸦点斜阳,傍水依林弄颜色。 西园旧俎黄莺识。但闲心、一往经年隔。空杯自洗流景,沉恨去、水宽天窄。 染泪苍苔,珍重东风,与扫尘迹。待拚了都不思量,坐久如何得。
shāng chūn xiàng rōng chuāng juàn   yōng zhī mán huā guò yǎn shuí zhǔ céng xíng   dào chù zhū chén   yáo      
tiān jiàn shǎo   qiàn shuí quàn cán yòu dàn dàn diǎn xié yáng bàng shuǐ   lín nòng yán      
西 yuán jiù huáng yīng shí dàn xián xīn wǎng jīng nián kōng bēi liú jǐng chén hèn   shuǐ kuān tiān zhǎi          
rǎn lèi cāng tái   zhēn zhòng dōng fēng   sǎo chén dài pàn le dōu liáng zuò   jiǔ de