雨霖铃

清代 李慈铭
蛩声初咽,正尊前话,竹下凉夕。回头恨事如水,相怜倦旅,伤心愁说。 等是巫山一现,奈云散愁结。望隐约天上银河,浅浅情澜几时竭。 瑶华分是伤摧折,更难堪、未落人先别。秋千院落何处。 萤火点、晚花如雪。镜破珠沉,一样红笺芳讯都绝。 只梦里还道相思,泪满罗襟月。
qióng shēng chū yàn   zhèng zūn qián huà   zhú xià liáng huí tóu hèn shì shuǐ xiāng   lián juàn shāng   xīn chóu shuō    
děng shì shān xiàn   nài yún sàn chóu jié wàng yǐn yuē tiān shàng yín jiān   jiān qíng lán shí jié    
yáo huá fēn shì shāng cuī shé   gèng nán kān wèi luò rén xiān bié qiū qiān yuàn luò chǔ      
yíng huǒ diǎn wǎn huā xuě jìng zhū chén yàng   hóng jiān fāng xùn dōu jué      
zhǐ mèng hái dào xiāng   lèi mǎn luó jīn yuè