禹陵

清代 袁枚
天地平成始,皇王禅让终。一人生石纽,万古辟蚕丛。 玉斗胸垂象,金鼗耳启聪。寻书斋委宛,受牒作司空。 地险龙门凿,人功鸟道通。为鱼援赤子,干蛊慰黄熊。 学裸姑徇俗,乘樏又转蓬。庚辰禽水怪,竖亥步崆峒。 贰负甘双梏,将军号百虫。尝闻下车泣,忍过羽山东。 破石佳儿出,开山遁甲穷。勤能师睪子,威不赦防风。 息壤波全奠,扶桑日更红。过门心澹泊,造粉事朦胧。 铸鼎神奸列,遐方玉帛同。偶然巡越甸,遽尔堕轩弓。 身自跳天上,椑应葬穴中。葛绷烟露冷,阴眄水云空。 复土来苍鸟,南风送祝融。江山犹拱侍,庙貌更穹隆。 真冷怀文命,偏枯想圣躬。两厢环岳牧,九殿拜儿童。 窆石摩挲古,衡碑刻划工。微臣擎旨酒,不敢献玄宫。
tiān píng chéng shǐ   huáng wáng shàn ràng zhōng rén shēng shí niǔ   wàn cán cóng
dǒu xiōng chuí xiàng   jīn táo ěr cōng xún shū zhāi wěi wǎn   shòu dié zuò kōng
xiǎn lóng mén záo   rén gōng niǎo dào tōng wéi yuán chì   gàn wèi huáng xióng
xué luǒ xùn   chéng lěi yòu zhuǎn péng gēng chén qín shuǐ guài   shù hài kōng tóng
èr gān shuāng   jiāng jūn hào bǎi chóng cháng wén xià chē   rěn guò shān dōng
shí jiā ér chū   kāi shān dùn jiǎ qióng qín néng shī zi   wēi shè fáng fēng
rǎng quán diàn   sāng gèng hóng guò mén xīn dàn   zào fěn shì méng lóng
zhù dǐng shén jiān liè   xiá fāng tóng ǒu rán xún yuè diān   ěr duò xuān gōng
shēn tiào tiān shàng   bēi yīng zàng xué zhōng bēng yān lěng   yīn miǎn shuǐ yún kōng
lái cāng niǎo   nán fēng sòng zhù róng jiāng shān yóu gǒng shì   miào mào gèng qióng lóng
zhēn lěng huái 怀 wén mìng   piān xiǎng shèng gōng liǎng xiāng huán yuè   jiǔ diàn 殿 bài ér tóng
biǎn shí   héng bēi huá gōng wēi chén qíng zhǐ jiǔ   gǎn xiàn xuán gōng