雨凉

宋代 董嗣杲
客中贫莫支,万事付不理。 今秋易觉寒,雨意犹未止。 青青梧桐树,蠹叶浮井水。 秋来未为久,俗尘已披靡。 夜分无眠处,西风裂窗纸。 茸裘蚤关心,奈为病躯使。 云开天宇净,晴霞散馀绮。 却扇披野衣,出门扣知己。
zhōng pín zhī   wàn shì  
jīn qiū jué hán   yóu wèi zhǐ  
qīng qīng tóng shù   jǐng shuǐ  
qiū lái wèi wéi jiǔ   chén  
fēn mián chù   西 fēng liè chuāng zhǐ  
rōng qiú zǎo guān xīn   nài wèi bìng shǐ 使  
yún kāi tiān jìng   qíng xiá sàn  
què shàn   chū mén kòu zhī