与可许惠所画舒景以诗督之

宋代 苏洵
枯松怪石霜竹枝,中有可爱知者谁。 我能知之不能说,欲说常恐天真非。 羡君笔端有新意,倏忽万状成一挥。 使我忘言惟独笑,意所欲说辄见之。 问胡为然笑不答,无乃君亦难为辞。 昼行书空夜画被,方其得意尤若痴。 纷纷落纸不自惜,坐客争夺相谩欺。 贵豪满前谢不与,独许见赠怜我衰。 我当枕簟卧其下,暮续膏火朝忘炊。 门前剥喙不须应,老病人谁称我为。
sōng guài shí shuāng zhú zhī   zhōng yǒu ài zhī zhě shuí  
néng zhī zhī néng shuō   shuō cháng kǒng tiān zhēn fēi  
xiàn jūn duān yǒu xīn   shū wàn zhuàng chéng huī  
shǐ 使 wàng yán wéi xiào   suǒ shuō zhé jiàn zhī  
wèn wéi rán xiào   nǎi jūn nán wéi  
zhòu xíng shū kōng huà bèi   fāng yóu ruò chī  
fēn fēn luò zhǐ   zuò zhēng duó xiāng màn  
guì háo mǎn qián xiè   jiàn zèng lián shuāi  
dāng zhěn diàn xià   gāo huǒ cháo wàng chuī  
mén qián huì yīng   lǎo bìng rén shuí chēng wèi